Vâng. Điều đó không thể phủ nhận và cũng không phai nhạt theo năm tháng. Em thích xăm mình từ cái thưở còn…. xanh và non. Nhưng rồi vì nhiều lý do, cả khách quan và chủ quan, mà em không thực hiện điều đó. Em ấp ủ ước muốn được có một hình xăm. Em đọc các bài báo, xem các mẫu hình xăm, lòng thầm ao ước giá như mình vượt qua được chính mình.
Xem các mẫu hình xăm, lòng thầm ao ước giá như mình vượt qua được chính mình.

Thế rồi năm tháng cứ trôi qua mà ước muốn của em không thành hiện thực được. Em đã không còn xanh và non như trước nữa. Em nghiên cứu các bài báo về tattoo xem người ta nói gì, quan niệm thế nào về loại body art này. Và em thấy….
Nhà báo nói phét…
Em thấy báo viết rằng xăm mình là thú vui bệnh hoạn của giới trẻ, là khẳng định sự sành điệu, là chán đời thì đi xăm, là ẩn họa của các loại bệnh tật, vân vân và vân vân…
Em còn thấy báo miêu tả về cái phòng xăm mình cứ như thể một cái lò mổ sặc sụa mùi thuốc lá, bẩn thỉu, hôi hám, khiến cho các phóng viên cành vàng lá ngọc thấy… lợm giọng, thấy rùng mình vì “tiếng sè sè của chiếc kim chạy bằng điện” đâm liên tiếp lên tấm lưng của cậu thanh niên nằm sấp, đã thế lại còn cho rằng một hình xăm chúa sơn lâm hiện rõ sau lưng của cậu thanh niên chỉ sau nửa tiếng đồng hồ… Nói thế khác nào trẻ con ngồi vẽ quấy quá lên giấy. Đến chết vì cái kiểu làm báo thế này!
Đồn thổi…
Đấy là em nghe đồn thôi nhé, rằng có cái môn gọi là xăm sữa. Theo như những gì em nghe thì nếu dùng sữa non của bà mới đẻ con so để xăm thì hình xăm sẽ chỉ nổi lên sau khi uống rượu bia mà thôi. Em cũng tò mò lắm, hỏi han nhiều lắm nhưng chưa bao giờ được mục sở thị cái thứ nghệ thuật đó mà chỉ nhận được một lời giải thích thế này: Xăm sữa chỉ là đồn thổi, không có thật. Nếu xăm, thậm chí là bằng nước hoặc không có mực, thì hình xăm cũng sẽ nổi lên sau khi uống rượu bia. Vì sao? Vì đó là do cơ chế tạo sẹo sau khi xăm, có men vào là tự động nó ửng đỏ lên thôi. Em cũng thử thí nghiệm điều này với… chính những sẹo trứng cá của em, và đúng là chúng đỏ hơn những nơi đc coi là mịn màng.
Với công nghệ màu mè như bây giờ thì em thấy có thứ này cũng hay. Đó là xăm bằng mực trắng. Cái này khá kín đáo vì nó gần với màu da (chứ không phải trắng tinh khôi đâu ạ), hơn nữa về lý thuyết, nó sẽ nổi hơn nếu có tí men vào. Xăm mực trắng cũng lạ, nhưng em lỡ thích màu đen mất rồi, biết đâu một ngày đẹp trời sẽ sắm một em mực trắng thì sao nhỉ?
Những loại hành xác khác như khắc lên da để tạo hình xăm nổi thì em miễn bàn.
Còn em thấy rằng…
Đúng là có một bộ phận giới trẻ coi xăm mình như một thứ để khẳng định đẳng cấp sành điệu mà không có tí hiểu biết nào về loại body art này cả. Thấy người ta có thì mình cũng phải có.
Đúng là có một vài cơ sở hành nghề tattoo chui lủi, không đảm bảo vệ sinh. Nhưng có ai bắt các bạn đến những chỗ như vậy mà xăm đâu cơ chứ? Tự mò đến thì tội vạ đâu ráng mà chịu thôi.
Ngoài 2 điều trên ra thì em thấy tattoo chẳng có tội tình gì cả nếu hiểu thuần túy theo nghĩa body art, bởi tattoo là một nhánh của body art. Chỉ có điều, thú này hơi đau, nhưng phải chấp nhận thôi. Chơi mà.
Hơn nữa, đã chơi thì… tiếc gì vài đồng bạc, chọn cái chỗ gửi gắm thân mình nó sạch sẽ, có tiếng có tăm một tí, có người quen giới thiệu càng tốt, đắt đỏ một tí nhưng yên tâm về chất lượng cũng như vệ sinh. Tiền nào của nấy, câu này đúng trong mọi trường hợp đấy ạ.
Bạn em…
Bạn em cũng có nhiều người xăm mình. Xăm ít… Xăm nhiều… Xăm to… Xăm bé… Bạn thân nhất mà em vẫn gọi là chồng thì có khoảng 5 hình xăm và không hiểu giờ đã có thêm hình nào chưa.
Em cũng có cậu bạn thân thích xăm mình lắm, máu đi xăm lắm, nhưng khi em đưa cho xem bộ kim em mới xăm xong thì… bạn bảo bạn sẽ ko chơi dại như thế đâu. Còn cô bạn thì cũng máu không kém cậu bạn, nhưng rủ đi xem em xăm, chỉ xem thôi nhé, thì cô bạn không đi vì… sợ. Em tôn trọng những ý kiến đó của bạn vì họ đã cho em thấy rằng, khi chưa chuẩn bị tâm lý thì họ không cố làm cái điều mà họ ko muốn chỉ vì bốc đồng.
Xăm mình là một cái thú, mà đã là cái thú thì nên tự nguyện chứ đừng a dua. Hãy trang bị cho mình cả kiến thức về tattoo và kiến thức về thẩm mỹ để không hối tiếc khi xăm mình. Khi nào thấy rằng mình đủ chín chắn, dám chấp nhận sự “nổi loạn” của chính mình mà không sợ sự soi mói, thành kiến của người khác, không hối tiếc, và quan trọng hơn: không sợ đau, thì hãy xăm mình!
Em đi xăm…
Mặc dù thích là vậy nhưng cái lần đầu tiên ấy của em, em cũng b kho, suy nghĩ lắm. Em chuẩn bị tinh thần ghê lắm. Em sợ mà. Nghĩ đến thôi là thấy sợ rồi. Mấy lần đến cửa hàng xăm rồi lại chạy mất. Một phần cũng là nhờ có các phóng viên cành vàng lá ngọc thổi phồng sự kinh tởm của thú xăm mình cũng như các địa chỉ xăm mình khiến em cảm thấy tội lỗi ghê gớm khi trót thích đấy ạ. Nhưng cái sự đam mê đã oánh gục nỗi sợ hãi trong em. Em quyết xăm.
Khác với những gì em tưởng tượng. Khác hoàn toàn. Thậm chí em shock nhẹ khi bước chân vào phòng xăm. Ngoài một phòng khách khá đơn giản nhưng lịch sự thì khi khách đã chọn (hoặc như em là tự design) một mẫu ưng ý sẽ được dẫn vào phòng xăm không khác gì một phòng khám tư nhân. Trắng toát. Thơm tho. Mọi thứ sạch sẽ một cách bất ngờ. Kể cả người xăm cho em cũng… sạch sẽ và thơm tho như vậy (chứ ko bẩn thỉu, hôi hám như báo kể đâu ạ). Em được chiều chuộng, nâng niu như một em gái mới lớn lần đầu làm.. chuyện ấy vậy. Em được hỏi han, chăm sóc trong suốt quá trình xăm mình diễn ra.Em yên tâm hưởng thụ sự đau đớn đến nghẹt thở…. Thế rồi cũng xong. Đó là lần đầu tiên của em ở Thailand, tiệm xăm Poo & Leck New York, một địa chỉ khá nổi tiếng ở Bangkok.
Nếu nói xăm mình mà không đau thì đó là… nói điêu. Đau thấy ông bà ông vải ý ạ. Đau toát mồ hôi ra ý ạ. Nhưng mà cảm giác nhìn thấy hình xăm của mình đã hoàn thành thì cảm giác cực khó tả. Sung sướng và mãn nguyện. Cảm giác đó kéo dài trong suốt quá trình chăm sóc hậu xăm mình. Tức là kiêng khem, giữ gìn, chờ đợi bong vảy để hoàn thiện.
Vì sao em thích xăm???
Em không có nhu cầu khẳng định đẳng cấp sành điệu. Em không có nhu cầu khoe hình xăm với ai cả. Em cũng không chán đời hay tuyệt vọng. Em là một người bình thường và có một cuộc sống bình thường. Em thích xăm đơn giản chỉ là vì em thích xăm. Em thích trên cơ thể mình có hình vẽ (mà do mình tự design) để tự ngắm và sung sướng với điều đó. Em thích, một sở thích hơi kỳ quặc, là cái sự đau mỗi khi xăm mình. Cảm giác đau này cũng rất khó tả và em sẽ không tả nó ở entry này.
Còn một điều khiến em thích, đó là em có thể mang theo bên mình, cả đời ấy nhé, những thứ mình trân trọng và muốn lưu giữ. Một ý nghĩa riêng tư, một kỷ niệm riêng tư, chỉ cần mình mình biết và vui với điều đó là đủ.
Lời cuối…
Em đã xăm ở VN và thấy rằng tuy cơ sở vật chất không “sành điệu” lắm nhưng về độ chiều khách, chất lượng và cảm giác an toàn thì không thua ở Bangkok là mấy. Còn theo như anh bạn thân mà em thường gọi là chồng thì chất lượng ở Bangkok không thua ở Anh là mấy.
Về giá cả thì ở VN mềm hơn rất nhiều so với ở Anh, Thái, Sing hay Malay (mà em biết). Đó là những mẫu mình tự design, còn những mẫu theo cataloge thì rẻ hơn nhiều, và nếu là khách quen cũng sẽ được ưu ái hơn.
Và hãy cân nhắc trước khi dấn thân vào thú xăm mình, bởi nó cũng gây nghiện!